ĐÔI DÉP ĐỂ NGOÀI HIÊN - thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

ĐÔI DÉP ĐỂ NGOÀI HIÊN

alt 

Tấm biển đề nơi cửa

“ Vào phòng xin để dép bên ngoài”

Bác đến – vẫn đôi dép cao su giản dị thôi

Đã đi suốt cuộc trường chinh cứu nước

Quên cái rét mùa đông lạnh buốt

Bác cởi ra để ở hiên nhà

Chúng con rưng rưng nước mắt ướt nhòa

Bác ơi! Đi dép vào cho ấm

Ôi nghẹn ngào lời Người đằm thắm:

“ Các cháu còn chịu rét nhiều hơn”

 

Tìm thấy luận cương Lê Nin Bác khóc

Ôm hôn đất quê hương ngày nào Bác khóc

Chúng con òa lên

Bởi một lần Bác cởi để ngoài hiên

 

Mấy chục năm rồi vẫn cái rét Thái Nguyên

Vẫn hồng lên lửa thép gang ấm áp

Ngọn lửa thắp  từ tình thương của Bác

Tạo sức vững bền như thép như gang…

 

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 -------------

Ngày 1-1- 1964 Bác Hồ về thăm Khu Gang thép Thái Nguyên và đén thăm Phòng hóa nghiệm trung tâm ở đây. Thấy ngoài cửa có tấm biển đề: Vào phòng xin để dép bên ngoài. Dù trời rét buốt Bác vẫn cởi dép như quy định. Câu chuyện này làm những người công nhân Gang thép xúc động cho đến tận bây giờ.

More...

CHÙM THƠ THIẾU NHI CỦA VŨ XUÂN QUẢN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

          Vũ Xuân Quản là bạn đồng niên với tôi. Nhưng anh thật đáng kính phục. Ở tuổi này anh làm thơ cho thiếu nhi thật thú vị điều mà tôi không thể làm được. Anh mới gửi cho tôi một chùm thơ thiếu nhi mới. Xin trích giới thiệu với bạn bè xa gần 2 trong số những bài trong chùm thơ anh mới gửi

           NGUYỄN ĐỨC THIỆN

alt

CHÙM THƠ THIẾU NHI CỦA VŨ XUÂN QUẢN

RỒI A!

Hỏi gì Linh cũng nói rồi

Chưa ăn...Linh nhoẻn miệng cười rồi a?

Linh đâu đã biết quét nhà

Mà Linh liến thoắng quét ba lần rồi?

 

Mai này ông viết truyện cười

Thảo Linh răng thỏ nói bồi...rồi a!

 

Hà Nội 23/03/10

 

alt

 

THỎ CON!

Dậy đi nào bé Châu Anh

Hừng đông đỏ lựng giăng thành Hồ Tây

Phòng con thoang thoảng hương cây

Xanh xanh vòm lá đan dầy lối quen

 

Giọt khuya vương nhẹ bên thềm

Gió đang thủ thỉ ngủ thêm làm gì

Châu Anh ngoan nhé! dậy đi

Ông bà âu yếm thầm thì gọi con

 

Dậy xem na nở mắt tròn

Nụ hồng tươi rói hãy còn ngậm sương

Kìa đàn bướm trắng trong vườn

Vừa bay vừa múa vừa vờn gió mây

 

Cửa hoa nắng đã rơi đầy

Bạn con ríu rít như bầy chim non

Ngoan nào! đeo cặp lên con

Lon ton rẽ ánh nắng non tới Trường.

 

Hà Nội 25/03/10

 

alt

More...

THƯƠNG CHI CHO LẮM - thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

THƯƠNG CHI CHO LẮM

 alt

Thấy mênh mang thấy mênh mang

Lòng người trải bước lang thang tìm người

Hình như có cánh hoa trôi

Hình như có lọn mây trời bay ngang

Hình như tôi gọi tên nàng

Hình như tôi đã mơ màng về ai

 

Thôi thôi thăm thẳm đường dài

Thương chi cho lắm nhớ hoài làm chi

Em tìm được một bến mê

Anh trồng một gốc bồ đề cạnh am

Nhiều khi chẳng muốn khói nhang

Bởi đâu đó nỗi lan man cứ còn

 

Tìm mua một tiếng bính boong

Mua chút thanh thản mà không ai mời

Thôi thì tôi lại tìm tôi

Một thành hai ngỡ thành đôi… một mình.

 

 NGUYỄN ĐỨC THIỆN

More...

NHÀ VĂN TRẦN HOÀI DƯƠNG TỪ TRẦN SAU GẦN HAI NGÀY MỚI PHÁT HIỆN -

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

Sáng nay 9- 5- 2011 tỉnh dậy mở Phongdiep.net tôi xót lòng đọc tin Nhà văn Trần Hòai Dương từ trần gần hai ngày sau mới được phát hiện. Với tôi nhà văn Trần Hòai Dương Trần Ninh Hồ là những người khai sáng văn tôi. Vì vào năm 1976 rời quân đội về Khu Gang Thép Thái Nguyên làm việc năm 1978 tôi bắt đầu viết những truyện ngắn đầu tiên. Những ngày ấy Nhà văn Trần Hòai Dương và nhà thơ Trần Ninh Hồ lúc đó là biên tập văn ở báo Văn Nghệ đã đọc biên tập những truyện ngắn đầu tiên của tôi và cho in trên báo Văn Nghệ. Tin ông từ trần khiến tôi bàng hòang. Sau này tôi còn gặp ông vài lần nữa và lần nào cũng cám ơn ông vì được ông chăm sóc những trang viết của tôi từ những ngày xa xưa đó. Tôi xin chuyển thông tin về nhà văn Trần Hoài Dương từ Phongdiep.net ( toàn bộ thông tin này được khai thác từ trieuxuann.info) tới bạn bè cùng đọc. Xem đây là nén nhang thắp lên để tưởng niệm ANH nhà văn Trần Hoài Dương.

 

NHÀ VĂN TRẦN HOÀI DƯƠNG TỪ TRẦN GẦN HAI NGÀY SAU MỚI ĐƯỢC PHÁT HIỆN

 

Bài của nhà văn Triệu Xuân gửi Phongdiep.net

Xin cảm ơn thông tin của nhà văn Triệu Xuân. Xin chia buồn cùng nhà văn Trần Hoài Dương về mất mát này

Nhà văn Trần Hoài Dương nhiều năm nay sống một mình tại 56/38 Thích Quảng Đức quận Phú Nhuận TPHCM. Từ thứ Bảy 07-5-2011 con trai độc nhất là Trần Lê Quỳnh đang làm việc tại BBC London phone về cho bố gọi nhiều lần không được trả lời. Đến sáng Chủ nhật 08-5-2011 Quỳnh tiếp tục gọi nhiều lần cũng không được. Lập tức Quỳnh gọi cho mẹ. Mẹ anh đang ở Hóc Môn nên nhờ hai cô và cậu bên ngoại sống ở quận 2 gần hơn đến nhà bố. Cửa khóa từ bên trong! Hai người cùng bà con hàng xóm quyết định phá cửa để vào thì phát hiện nhà văn Trần Hoài Dương đã qua đời!

Kết quả giám định pháp y chiều ngày 08-5: Hội đồng pháp y chính thức kết luận: Nhà văn Trần Hoài Dương đột tử do nhồi máu cơ tim. Thời gian tử vong vào khoảng 20h ngày thứ Sáu 06-5-2011!

Triệu Xuân cùng Nhóm Văn chương Hồn Việt cán bộ nhân viên NXB Văn học vô cùng sửng sốt và đau buồn trước tin này! Chân thành chia buồn cùng gia quyến cô nhà văn Trần Hoài Dương.

Cho đến 20 giờ ngày 08-5-11 thi hài Trần Hoài Dương đang quàn tạm tại Bình Hưng Hòa để làm thủ tục giám định pháp y và chờ người chị từ Hà Nội vào cho biết sẽ tổ chức tang lễ tại đâu.

Thương nhớ nhà văn Trần Hoài Dương Triệu Xuân xin update bài Trần Hoài Dương nhà văn tâm huyết với giới trẻ; đã post từ ngày 10-10-2008 như một nén tâm nhang trước thi hài anh!  

Tiểu sử Trần Hoài Dương 

Tên khai sinh: Trần Bắc Quỳ. Sinh ngày 8 tháng 11 năm 1943. Quê quán: TP. Hải Dương. Hiện thường trú tại: 56/38 Thích Quảng Đức quận Phú Nhuận Tp. Hồ Chí Minh.

Tác phẩm chính đã xuất bản: Em bé và bông hồng (tập truyện ngắn 1963); Đến những nơi xa (tập truyện ngắn 1968); Cây lá đỏ (tập truyện ngắn 1971); Cuộc phiêu lưu của những con chữ (tập truyện ngắn 1975); Con đường nhỏ (tập truyện ngắn 1976); Hoa của biển (truyện dài 1976); Người tù vượt ngục và em nhỏ trên đảo (truyện dài 1979); Lá non (tập truyện ngắn 1981); Áng mây (tập truyện ngắn 1981); Bên ngoài mái trường (tiểu thuyết 1983); Những ngôi sao trong mưa (tập truyện ngắn 1988); Mầm đước (truyện dài 1994); Nhớ một mùa hoa thạch thảo (tập truyện ngắn 1994); Cô bé mảnh khảnh (truyện ngắn chọn lọc 1996); Nắng phương Nam (tập truyện ngắn 1998); Trần Hoài Dương – Truyện ngắn chọn lọc (1998); Hoa cỏ thì thầm (1999); Miền xanh thẳm (truyện dài 2000); Tuyển tập Trần Hoài Dương (2000); Trần Hoài Dương – Truyện chọn lọc. NXB Văn học 2006. Ngoài ra còn viết nhiều kịch bản phim hoạt hình và kịch bản múa rối cho thiếu nhi trong đó đã có 5 kịch bản được dựng thành phim.

Giải thưởng văn học: Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam với tác phẩm Cuộc phiêu lưu của những con chữ. Giải thưởng loại B (không có giải A) của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001 với tác phẩm Miền xanh thẳm.

www.trieuxuan.info

Trần Hoài Dương – Nhà văn tâm huyết với giới trẻ

Nhà văn Triệu XuâN

Người ta bảo Văn là người với Trần Hoài Dương câu này chính xác! Trần Hoài Dương là con người hiền hậu ăn nói nhỏ nhẹ khiêm nhường luôn yêu thương nâng niu những vẻ đẹp của con người luôn cảm nhận cuộc sống một cách trân trọng và sâu sắc. Tôi biết Trần Hoài Dương từ cuối thập kỷ Chín mươi của thế kỷ XX. Văn của anh thật đúng như con người anh nhẹ nhàng giản dị mà đằm thắm tha thiết. Quê anh cùng tỉnh Hải Dương với tôi nơi có những mùa mưa dầm. Trời tuôn rất ít nước mà sao nước thấm rất sâu trong lòng đất. Mưa dầm thấm lâu văn của Hoài Dương cũng là một thứ mưa dầm!

Nhà văn Trần Hoài Dương tên khai sinh là Trần Bắc Quỳ sinh ngày 8-11-1943 quê quán: TP. Hải Dương. Sau khi tốt nghiệp Trường Báo chí Trung ương khóa I năm 1961 Hoài Dương về làm biên tập tại Tạp chí Học tập ( sau là Tạp chí Cộng sản ). Hai năm 1969-1970 Hoài Dương đi thực tế ở Trường giáo dục trẻ em phạm pháp của Bộ Giáo dục. Từ 1971-1981 làm ở báo Văn nghệ Hội Nhà văn Việt Nam biên tập viên sau phụ trách Ban Văn xuôi. Từ 1982-1992 làm biên tập Nhà xuất bản Măng non sau là Nhà xuất bản Trẻ là Trưởng ban Văn học. Từ 1992 đến nay anh là nhà văn tự do chuyên viết cho thiếu nhi.

Trần Hoài Dương khởi đầu sự nghiệp văn học bằng truyện ngắn. Tính đến nay anh đã xuất bản hơn hai chục tác phẩm chỉ có năm tác phẩm là truyện dài. Cuốn sách đầu tay xuất bản khi anh mới tròn 20 tuổi là Em bé và bông hồng (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1963). Kế đó là: Đến những nơi xa (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1968); Cây lá đỏ (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1971); Cuộc phiêu lưu của những con chữ (truyện đồng thoại Nxb Kim Đồng 1975); Con đường nhỏ (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1976); Hoa của biển (truyện dài Nxb Kim Đồng 1976); Người tù vượt ngục và em nhỏ trên đảo (truyện dài Nxb Kim Đồng 1979); Lá non (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1981); Áng mây (tập truyện ngắn Nxb Hà Nội 1981); Bên ngoài mái trường (tiểu thuyết Nxb Phụ nữ 1983); Những ngôi sao trong mưa (tập truyện ngắn Nxb Long An 1988); Mầm đước (truyện dài Nxb Trẻ 1994); Nhớ một mùa hoa thạch thảo (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1994); Cô bé mảnh khảnh (truyện ngắn chọn lọc Nxb Kim Đồng 1996); Nắng phương Nam (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1998); Trần Hoài Dương Truyện chọn lọc (Nxb Văn học 1998); Cỏ hoa thì thầm (tập truyện ngắn Nxb Kim Đồng 1999); Miền xanh thẳm (truyện dài Nxb. Kim Đồng 2000). Ngoài ra còn nhiều kịch bản phim hoạt hình và kịch bản múa rối cho thiếu nhi trong đó đã có năm kịch bản được dựng thành phim.

Ở nước ta nhà văn chuyên viết cho thiếu nhi ngày càng hiếm. Việc dạy văn và học văn trong trường phổ thông đang có rất nhiều vấn đề bức xúc. Học sinh ngại học môn Văn học phần lớn học theo kiểu đối phó. Cứ đà này đến một lúc nào đó con em chúng ta sẽ quay lưng với văn học. Mà Văn học là Nhân học! Thế hệ trẻ không thích học văn (chỉ đọc truyện tranh) không đọc tác phẩm văn học nữa thì liệu tâm hồn con người Việt Nam sẽ ra sao? Không có văn học nghệ thuật con người sẽ biến thành rôbốt! Trong nỗi lo ấy tôi Triệu Xuân nhân việc tái bản lần  bẩy hai cuốn tiểu thuyết Trả giá và Bụi đời(1) đã quyết định dành số tiền nhuận bút lập Quỹ khuyến khích học sinh giỏi văn. Chỉ với số tiền nhuận bút ít ỏi trên thì cùng lắm chỉ trao được mười phần học bổng là hết! Thế nên tôi kêu gọi bạn bè thân thiết những người say mê văn học nghệ thuật cùng góp tấm lòng vàng cho Quỹ. Quỹ được mang tên Quỹ Giấy Trắng (Giấy trắng là tên một cuốn tiểu thuyết của tôi xuất bản năm 1985 đã tái bản chín lần). Tưởng rằng khó khăn ai ngờ bạn bè thân hữu và những nhà hảo tâm nhiệt liệt hưởng ứng Quỹ Giấy Trắng! Tháng Chín năm 2006 đầu năm học mới phối hợp cùng báo Sài Gòn Giải phóng Quỹ Giấy Trắng đã trao đợt học bổng đầu tiên cho mười học sinh giỏi văn. Tháng Chín năm tới và những năm sau đó chắc chắn Quỹ Giấy Trắng sẽ lớn mạnh hơn số học bổng khuyến khích học sinh giỏi văn sẽ nhiều hơn. Hy vọng rằng đây là một nghĩa cử góp phần kích thích việc học văn say mê đọc sách văn học trong học sinh phổ thông nước ta.

Nhà xuất bản Văn học từ xưa tới nay rất trân trọng những tác giả viết cho thiếu nhi mà Trần Hoài Dương là một trong những tác giả đầy tâm huyết với giới trẻ. Đọc văn Trần Hoài Dương dù đã bước vào tuổi năm mươi tư tôi ngỡ mình trẻ lại tuổi ấu thơ. Tôi vẫn thấy rưng rưng cảm giác trẻ thơ những ngày đến trường học hành vui chơi cùng bè bạn những lúc đắm mình trong trò chơi của trẻ con vùng quê nghèo Ninh Giang Hải Dương lâng lâng cảm giác trên lưng trâu ngắm cò bay mây bay nghe tiếng sáo diều. Lòng người trỗi lên bao ước mơ khát vọng khi dõi theo những cánh buồm nâu trôi trên dòng sông Lê (nhánh của sông Luộc)... Hoài Dương viết câu văn ngắn gọn dễ hiểu cuốn hút tuổi thơ. Hiện nay thiếu gì người viết câu văn dây cà ra dây muống dài lê thê bẩy tám dòng! Văn Trần Hoài Dương không ồn ã mà sâu lắng giúp ta nghe được cả tiếng tí tách của chồi non mùa xuân hướng tâm hồn ta tới bến bờ của yêu thương trân trọng tin cậy những ước ao đầy tính lãng mạn và vẻ đẹp thánh thiện. Chả thế mà nhà văn Tô Hoài bảo rằng trang văn hay không có tuổi! Văn Trần Hoài Dương không có tuổi! Nó quyến rũ cả ông già bẩy tám chục tuổi. Tô Hoài viết trong thư gửi Trần Hoài Dương:

“Ở quê tôi giêng hai là những tháng yêu kiều nhất trong một năm! Thinh không bảng lảng mơ màng chẳng phải sương mù cũng không mưa thành hạt bóng nước li ti dây dợ loăng quăng phả ấm mặt người giữa đường đi lành lạnh. Cả đêm không nghe mưa nhưng sáng ra ngoài vườn thấy lưng tàu lá cải xanh mọng những giọt nước đọng ủ hơi sương đêm viền quanh mép lá từng chuỗi hạt nước sương long lanh đậu trên lá. Chợt một đàn chim khuyên bay lướt qua tiếng ríu rít vút xa xa không gì sáng trong hơn.

Không hiểu sao đọc Truyện chọn lọc của Trần Hoài Dương tôi cứ hình dung ra một thoáng tháng giêng tháng hai đẹp đơn sơ như thế. Không biết tôi đang là trẻ thơ tôi không nhớ tôi đã là một ông lão tôi không biết tuổi đương đọc những sáng tác không có tuổi. Mỗi sáng tác hay thường khiến cho người đọc đánh mất tuổi như vậy.

Trần Hoài Dương đã chia những Truyện chọn lọc ra ba phần: Những truyện tưởng tượng Những truyện về đời thường và Những mẩu chuyện nhỏ. Nhưng ở Những ngôi sao trong mưa hay trong Lá non hay gặp Cô bé mảnh khảnh… từng cái bình phong mở ra khép lại tôi cũng không thể phân biệt rõ ràng được. Bởi vì tập truyện cứ bất chợt như thực lại không thực khi thật xa lại khi gần trước mặt đã mơ hồ lại hiển nhiên là cuộc đời thường ngày hay là tưởng tượng những con người ngẩn ngơ mà hồn nhiên này.

Chỉ cảm được cây bút và tâm hồn người đã viết ra thành chữ từng chữ đem lại cho tôi cảm giác yêu đời nhớ đến hạt sương tàu lá cải và biết quý những con vật những đồ vật quanh mình. Tôi nhận ra đấy là những khơi gợi vun đắp nên tấm lòng nhân hậu tin yêu”.

Như trên đã nói Trần Hoài Dương khởi nghiệp văn bằng truyện ngắn. Thế nhưng đọc truyện dài của anh tôi thấy anh rất chắc tay khi viết tiểu thuyết. Nghề viết tiểu thuyết cực lắm. Chỉ nội việc làm tư liệu không thôi đã ngốn mất của tôi vài năm trời thậm chí gần chục năm trời cho mỗi tác phẩm như khi tôi viết Trả giá Bụi đời Sóng lừng Cõi mê… Trần Hoài Dương là người khiêm tốn trong năm tác phẩm dài hơi anh chỉ đề một cuốn là tiểu thuyết còn lại anh đề truyện dài. Tôi biết để viết được cái Miền xanh thẳm2 anh đã phải lao động rất công phu trước khi viết. Vốn sống của anh dồi dào. Ý tưởng cảm xúc của anh luôn đạt tới độ chín. Ngôn từ của anh có lẽ nhờ đọc nhiều đi nhiều và quan trọng hơn nhờ thời gian dài anh làm biên tập văn giúp anh diễn đạt câu chữ trong sáng. Thế mạnh của Hoài Dương là miêu tả. Văn tả cảnh tả người của anh giàu hình ảnh lời ít ý nhiều. Đọc Miền xanh thẳm không hiểu sao tôi cứ nghĩ Trần Hoài Dương còn có thể viết được nhiều nhất là tiểu thuyết. Người viết tiểu thuyết ở ta ngày càng hiếm!

Về nghề nghiệp Nhà văn Trần Hoài Dương tâm sự: “Tôi gắng chắt lọc từ cuộc sống ngổn ngang bề bộn những gì tinh túy nhất trong ngần nhất để viết cho các em. Tôi đến với văn học thiếu nhi như đến với một thứ Đạo. Viết là để đem lại lòng yêu thương và vẻ đẹp tuyệt vời của văn chương cho trẻ nhỏ. Tôi cũng hy vọng những trang viết của tôi không chỉ dành riêng cho trẻ em đọc mà còn cho tất cả những ai muốn tìm lại tuổi thơ đã mất của mình những ai muốn có những giây phút sống yên bình trong thế giới trắng trong của cái Đẹp và cái Thiện”.

 

Sáu mươi tư tuổi đời hơn bốn mươi năm cầm bút viết cho thiếu nhi Trần Hoài Dương đã có nhiều tác phẩm bổ ích cho trẻ nhỏ. Anh đã nhận được nhiều giải thưởng: Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam và Ủy ban Thiếu niên Nhi đồng Trung ương năm 1968 tác phẩm Cuộc phiêu lưu của những con chữ. Giải Nhất kịch bản phim cho thiếu nhi tại Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 6 (1983) kịch bản phim hoạt hình Bé rơm. Giải A tác phẩm Tuổi xanh năm 1993 tác phẩm Một thoáng heo may phương Nam. Tác phẩm này còn đoạt Giải Nhì cuộc thi truyện ngắn viết cho thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Bà mẹ và trẻ em năm 1994. Giải B (không có giải A) cuộc vận động sáng tác kịch bản múa rối do đoàn Nghệ thuật Múa rối Tp. Hồ Chí Minh tổ chức năm 2000 kịch bản Huyền thoại Cửu Long Giang. Giải B cuộc vận động sáng tác truyện và tranh truyện cho thiếu nhi năm 1999-2000 của Nhà xuất bản Kim Đồng và Giải thưởng loại B (không có giải A) của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001: tác phẩm Miền xanh thẳm.

Thế nhưng tôi nghĩ giải thưởng lớn nhất Trần Hoài Dương đạt được là hàng trăm ngàn bạn nhỏ yêu thích sách của anh. Không chỉ bạn nhỏ mà cả người lớn tuổi như ông Tô Hoài như tôi cùng nhiều người khác cũng rung động khi đọc văn của anh! 

 

            Thành phố Hồ Chí Minh tháng Chín năm 2006

 

            Nhà văn Triệu Xuân

 

Nguồn: Lời Giới thiệu in trong Trần Hoài Dương Truyện chọn lọc. NXB Văn học 2006.

www.trieuxuan.info

_____________

 

1. Trả giá Bụi đời hai cuốn tiểu thuyết của nhà văn Triệu Xuân NXB Văn học tái bản lần thứ bẩy tháng 8-2006.

2. Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001.

 

More...

NGUYỄN ĐỨC THIỆN KHOE MỘT CHÚT VỚI BẠN BÈ

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

              29-12-2009 tôi bị một cơn đột quỵ. Những tưởng phãi vĩnh viễn xa bạn bè. Tiếc nhất là những bản thảo đã viết rồi có nguy cơ bị mất hết khi mình không tồn tại nữa. Nhưng may mắn làm sao đến hôm nay tuy sức không thể hồi phục được nhưng đã có thể ngồi vào máy kiên trì viết và kiên trì sống. May mắn hơn tuy bệnh nhưng bản thảo của tôi vẫn được in ấn và phát hành. Vì thế xin làm trang này mà khoe với bạn bè xa gần để cùng vui với tôi giúp tôi tăng thêm nhuệ  khí sống và viết nữa nếu còn sức.

alt

               Tiểu thuyết KIẾP NGƯỜI XUỐNG XUỐNG LÊN LÊN Nhà xuất bản Quân đội nhân dân in và phát hành tháng 7- 2010 .

              Cũng cuốn tiểu thuyết này được sự quan tâm của Nhà xuất bản Công an nhân dân tháng 3 năm 2009 tồi được tham dự trại viết do NXB tổ chức và sửa chữa cho phù hợp và nó mang tên mới: SÉT TRẮNG. Do đó tiểu thuyết SÉT TRẮNG cũng đã được NXB công an in ấn và phát hành cuối năm 2010.

alt

               Tập tiểu luận phê bình TÔI $ BẠN BẠN & TÔI được Hội Văn học nghệ thuật Tây Ninh tài trợ và được Nhà xuất bản Thanh niên xuất bản và phát hành 10- 2010

alt

               Bây giờ không còn sức để viết văn xuôi nữa tôi làm thơ. Thơ vốn không phải là thế mạnh của tôi song không viết không chịu được. Vì thế tôi tập hợp những bài thơ viết trong các năm 2008 2009 2010 và 2011 thành một tập thơ với tựa đề CÕI RIÊNG tập thơ đã được nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo một bạn viết thân thiết vẽ bìa. Nếu thuận lợi tập thơ này sẽ được in và phát hành trong năm nay 2011. Tập thơ sẽ có 88 bài thơ đã được công bố rải rác trên Văn Nghệ quân đội Văn nghệ trẻ. các báo của Quảng Trị Thái Nguyên Tây Ninh... nay tập hợp lại để giới thiệu với bạn viết xa gần.

               Ngoài ra hiện nay NXB Quân đội nhân dân đã có kế hoạch in tiểu thuyết CỬA THÉP và tôi đang mong nó được phát hành trong thời gian gần đây.

alt

               Tôi còn viết được ngoài yếu tố cá nhân còn có sự động viên của bạn bè gần xa. Cám ơn rất nhiều những tấm lòng bè bạn

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

More...

CHÙM THƠ ĐỖ THẾ MẬU

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

alt

Nhà thơ ĐỖ THẾ MẬU

- Sinh năm 1942 tại Ứng Hoà Hà Nội; Thường trú: Phúc la Hà Đông.

- Nguyên: Phó ban thường trực Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ Hoà Bình. NGUYÊN THƯỜNG TRỰC ĐẢNG ỦY KHU GANG THÉP THÁI NGUYÊN.

- Hội viên CLB Thơ Việt Nam

- Nguyên Chủ nhiệm Câu lạc thơ “ MIỀN THƠ BÈ BẠN “ của Tỉnh Hoà Bình.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN

- Vạt cỏ ( Thơ-Sở VHTT Hoà Bình 2000 ).

- Hoa móng rồng vẫn nở ( Thơ-NXB Văn học 2006 )

- Ngôi nhà và những giấc mơ ( Thơ-NXB Hội Nhà văn 2009 )

- Mobile: 01213 621 826; Tel: 0433 987 819 NR.

 alt

CHÙM THƠ VIẾT NHÂN CHUYẾN THĂM CỘNG HOÀ LIÊN BANG NGA CỦA NHÀ THƠ ĐỖ THẾ MẬU.

 

TIẾP ĐẤT

Từ trên cao đã thấy

Đất nước Nga mênh mông

Rừng Bạch dương thăm thẳm

Bầu trời Nga xanh trong

 

Máy bay rung lắc nhẹ

Xuyên lớp mây trắng phau

Mặt đất như vàng rắc

Nắng tô tranh thắm màu

 

Chớp mắt bay dừng hẳn

Tiếng cười nói ríu ran

Nhìn nhau ôi thân thiết

Mừng chuyến bay an toàn!

 

Matxcova 19/6/2010

Kỷ niệm chuyến thăm các con các cháu tại Nga.

 alt

TRỞ VỀ

Mồng bảy tháng bảy lên đường

Trở về đất Việt yêu thương muôn đời

Chia tay giờ tạm biệt rồi

Thương con nhớ cháu cầu trời bình an!

 

Matxcova 04/7/2010

Kỷ niệm chuyến thăm các con các cháu tại Nga.

 alt

VỚI HOA

 

Ngày dài sóng sánh lòng mê mải

Thời gian đâu biết đợi biết chờ

Gió xuân hớn hở vờn sắc trẻ

Hoa vẫn muôn đời đắm đuối…thơ

 alt

CHIỀU SUY TƯỞNG

Rồi bất ngờ có một chiều vô tận

Chuyện đời mình lại kể với mình nghe

 

Phía chân trời sao tím đến nhường kia

Vuông cỏ ướt níu chiều đi chậm lại

Đầu nhuốm bạc ước ao thời vụng dại

Ngơ ngác nhìn ngơ ngác ngỡ mình …yêu

 

Trời thu xanh lá cưỡi gió bay vèo

Sự thật nhỏ nhớ về câu hỏi lớn

Sẽ vô nghĩa nếu cạn dòng suy tưởng

Và không còn nuối tiếc với đắm say

 

Có một chiều như thế chiều nay...

 alt

ĐỌC THƠ BẠN

Tôi lại gặp dịu dàng câu lục bát

Tưởng vu vơ mà đau đáu nỗi đời

Dồn tâm huyết gửi hồn vào ngôn ngữ

Chỉ một dòng mà thao thiết khôn nguôi!

 alt

MUA VÀ BÁN

Mong sao chóng hết một ngày

Chỗ kia mua thực chỗ này bán mơ

Bên kia bán chút ngẩn ngơ

Bên này mua chút thẫn thờ chiều hôm

 

ĐỖ THẾ MẬU

More...

NHÀ CƯỜI - thơ- VŨ XUÂN QUẢN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

            Thật vui khi bài thơ HÔM NAY CHÁU NGOẠI RA ĐỜI của tôi lên trang blogs này tôi nhật được lời chúc mừng của đông đảo bạn bè. Nhà thơ Vũ Xuân Quản từ Hà Nội cũng chúc mừng tôi và gửi kèm một bài thơ viết cho thiếu nhi khá thú vị. Xin giới thiệu với bạn bè gần xa. Anh viết:

Kính gửi Nhà văn Nguyễn Đức Thiện.

Xin chúc mừng anh đã có thêm cháu gái ngoại lại được sinh vào những ngày hào hùng của dân tộc. Tôi nghĩ: Từ xa lắm ông ngoại cháu đã hy sinh thật nhiều để ươm mầm hạnh phúc hôm nay. Tôi lại tưởng tượng: Một ngày gần đây ông ngoại Nguyễn Đức Thiện ra Hà Nội thăm cháu dẫn hai cháu vào NHÀ CƯỜI dạo chơi hẳn là rất thú vị… Xin thân tặng ông cháu bài thơ này!

alt


NHÀ CƯỜI

Bám ông cháu đến nhà cười
Nhìn mình...mà ngỡ nhìn người đẩu đâu?

Trong gương già trẻ chen nhau
Cứ như tan Hội chọi trâu ùa về?

Miệng cười méo xệch rất hề
Mũi cong như chiếc sừng tê cắm vào
Tóc xù có nhẽ mèo cào?
Chân dài ngoằng ngoẵng bước cao quá tầm
Lông mi như rễ nảy mầm
Ai đem găm kín xung quanh mắt mình
Mình mà tưởng Hắc tinh tinh
Từ trang cổ tích chùng chình bước ra

Mải mê quên béng về nhà
Ông ơi nán lại xem ta cười mình...

Hà Nội 24/02/10.

VŨ XUÂN QUẢN

 

More...

CÕI RIÊNG- thơ- NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

CÕI  RIÊNG 

alt

Có những điều nói ra không phải để cho ai cũng hiểu

Chỉ cho một góc trời sáng riêng riêng

Điều thiêng liêng

Có khi bật lên như tiếng nấc

Có khi quặn thắt

Phía ngoài xa kia một góc

Lửa rừng rực cháy bùng

 

Gốc cây mai  già

Vắt kiệt dòng nhựa  sống cuối cùng

Nở một bông vàng nhưng nhức

Trái đất mênh mông có riêng một góc

Sáng bừng một giọt mắt long lanh

 

Góc trời riêng

Là một cõi mơ hồ huyễn hoặc

Mà ở đó có tiếng gọi người thổn thức

Tiếng gọi người rạn vỡ cả sớm mai

 

Tan ra trong một kiếp hoài thai

Trong góc trời riêng thăm thẳm

Nơi có một cội mai già ngắc

Nở bừng rực rỡ một mai tươi.

More...

EM KHÔNG... - thơ- NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 

EM KHÔNG…

 

alt

 

“ Số máy này

Không liên lạc…”

Thinh không vắng

Đêm tĩnh lặng

Ngày hoang vu

 

Em không nghe

Đắng khúc chờ

Chua khúc đợi

Chát tái tê

 

Em không nghe

Đau khúc giận

Buốt khúc buồn

Một bơ vơ

 

Em không nghe

Môi thừa thãi

Mắt rũ mỏi

Tối một trời

 

Em không nghe

Không gọi nữa

Như dao cứa

Nát trời nhớ

Toang trời mong

Có còn không

Chút yêu thương

 

Bấm nút xóa

Lặng trước “ có”

Lặng trước “ không”

Thôi đắng lòng

Thế là xong

 

Thế là xong

Trời bỗng trong

Và mênh mông

Và yên lòng

Và chốn cũ

 

Và yên ả

Một đời ta

 

2-5- 2011

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 

 

 

More...

HÔM NAY CHÁU NGOẠI RA ĐỜI - thơ- NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By NGUYỄN ĐỨC THIỆN

HÔM NAY CHÁU NGỌAI RA ĐỜIalt

 Với hai con gái và cháu ngoại đầu ( Cu Long)

 

Hôm nay ba mươi tháng tư hai ngàn mười một

Lúc sáng sớm mai con gái tôi thêm một lần sinh con

Đứa cháu gái – nhất định thế

Liệu có vuông tròn?

Đêm qua quá nửa đêm không làm sao ngủ

Nỗi lo chập chờn

 

Sáng nay ba mươi tháng tư hai ngàn mưòi một

Con rể điện vào giọng run run hồi hộp

Vợ con sinh rồi

Cháu gái nặng ba ký bảy an toàn

Tôi run lên như hôm nào qua cơn bệnh nặng

Được trở về với cuộc sống bình yên

 

Con còn hẹn tết này cháu chừng chín tháng

Sẽ đưa cháu vào thăm ông

Nước mắt bỗng rưng rưng

Sẽ phải sống để còn bế cháu

Cả một đời đánh mất bỏ quên

Một đời nâng niu những con chữ của riêng

Mà quên nâng niu những sinh linh ruột thịt

Nghe con cháu gọi vào tha thiết

Bỗng giận mình một kiếp thờ ơ

 

Mấy ngàn cây số đường xa

Phải chi như ngày xưa sung mãn

Nhất định sẽ quăng mình vào vô hạn

Để được ôm cháu vào lòng

Từ nay mừng đất nước trọn vẹn non sông

Sẽ mừng cháu tôi tròn tuổi

 

Mong thì cứ việc mà mong

Cái ngày ôm cháu vào lòng hãy khoan

Ngòai kia nắng đã chứa chan

Tức là còn sức chưa tàn đợi  mai

Ngoan ngoan cháu nhé à ơi

Có ngày ông sẽ ru hời cháu yêu

 

30- 4- 2011

 

 

 alt

 

 

 

 

More...