Sign up

ĐOÀN TỤ- thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

nguyenducthien 26 January, 2012 08:44 Thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Năm anh em tôi (từ trái qua) : NGUYỄN ĐỨC NGUYÊN, NGUYỄN ĐỨC THIỆN,NGUYỄN ĐỨC HÙNG, NGUYỄN ĐỨC HẢI VÀ NGUYỄN THỊ THÁI

NGUYỄN ĐỨC THIỆN 

 

 ĐOÀN TỤ 

Cách đây hai mươi bảy năm

Năm anh em xúm xít quanh một chiếc quan tài

Rồi sau đó đưa cha đến nơi an nghỉ

Trên một quả đồi

ở Thái Nguyên

 

Ở đó tôi đứng yên

Bên nấm đất vẫn còn tươi rói

Không nói

Nhưng rồi sau đó là một chuyến đi

Vì sau lưng cả bốn đứa em không nghề

Không nhà.

Vất vưởng.

 

Đã có lúc đất từ chối tôi

Ngưởi từ chối tôi

Muốn yên phận cho rồi

Nhưng nhớ đến những đứa em vất vưởng

Tôi đành nhẫn nhục

 

Vậy mà đã hai mươi bảy năm

Hai bảy năm sau ngày bên chiếc quan tài xúm xít

Bây giờ năm anh em mới ngồi quanh mâm cơm

Nói những chuyện anh em cách biệt

Những chuyện thật buồn

Những chuyện thật đau

Đứa lang thang kiếm từng bữa ăn

Đứa trên nương bốn mùa mưa nắng

Đứa chan chứa mồ hôi trên bãi vàng

Đứa gọ ghẹ vá từng miếng ruột xe kiếm sống

 

Bây giờ vẫn còn nguyên vất vả

Nhưng nhất định năm anh em không xa nhau nữa

Như thế là quá đủ

Cho một gia đình đoàn tụ

 

Muốn nói với mẹ cha, những người quá cố

Chúng con đã bên nhau dù vẫn còn nghèo

Nhưng dẫu có gieo neo

Chúng con sẽ cưu mang nhau

Mà bên nhau đầm ấm

 

NĐT

4 TẾT NHÂM THÌN 

 

 

 

 

 


VIẾT SÁNG NGÀY ĐẦU NĂM - thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

nguyenducthien 23 January, 2012 08:54 Thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

NĂM MỚI CHÚC BẠN BÈ TRÊN VNWEBLOS MỘT NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG

 

 

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

VIẾT SÁNG NGÀY ĐẦU NĂM

 

Giao thừa nghe tin bạn nhắn

Như nghe trời đất gọi mùa Xuân

Náo nức nghe mai vàng tách nụ

Nghe gió Xuân nhè nhẹ bâng khuâng

 

Tưởng không thể viết dăm bảy chữ

Nghe Xuân buông thúc những vui buồn

Bật dậy từ sâu lắng tâm hồn

Thức giấc cùng mùa Xuân tình tự

 

Bao nhiêu chuyện cũ

Xua đi cho thanh thản ngày Xuân

Qua rồi bao nhiêu vất vả

Qua rồi bao nhiêu những lo toan

Bây giờ vui đón ngày Xuân

 

Kìa những nụ mai vàng ướt những giọt sương

Mỡ màng quá những lộc non mới nhú

Bầu trời ơi sao hôm nay xanh thế

Mùa Xuân đang ngập đến tràn trề

 

SÁNG 1 TẾT NHÂM THÌN 2012

N.Đ.T

 


NGÀY MAI TẾT RỒI - thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

nguyenducthien 21 January, 2012 11:29 Thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Cây mai trước nhà em trai tôi Nguyễn đức Hùng

Em và cháu gói bánh chưng tết Nhâm Thìn

Đã có những bông mai nở đón Tết Nhâm Thìn

 NGUYỄN ĐỨC THIỆN

NGÀY MAI TẾT RỒI

 

Hai mươi bảy năm sống ở Tây Ninh

Hai mươi năm

Năm nào cũng lo nồi bánh chưng ngày Tết

những đứa cháu và những đứa em

Quây quần cho quên

những ngày xa quê dằng dặc

 

những cây mai bây giờ cứng cáp

như người giờ quen với Tây Ninh

quen với nụ hoa vàng

tươi tắn những ngày Xuân

 

Nhưng vẫn nôn nao khi thấy màu xanh

của những chiếc lá dong

rợn lên màu Tết

màu bánh chưng trong ấm áp mùa Xuân

 

Ngày mai Tết rồi Người ơi

Ngày mai

sẽ là sao nhỉ

Thôi mặc kệ hãy cứ đợi ngày mai

 

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 

 

 


NGÀY CUỐI THÁNG- thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

nguyenducthien 20 January, 2012 08:57 Thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Mai sắp nở rồi. Cuối tháng rồi! Tết sắp đến rồi.

Nhớ ngày cuối tháng quá đi thôi!

  

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 

NGÀY CUỐI THÁNG

 

Ngày cuối tháng

Thấp thỏm chờ

Trong mơ hồ

Tiếng thở vuốt dài mong nhớ

 

Ngày cuối tháng

Trong hư vô

Một sợi tóc mềm vương vấn

Cuốn hồn người đến chốn không người

 

Ngày cuối tháng

Bó chặt mình

Ngực loạn nhịp đập con tim

Ứ tràn nỗi khát khao từ nơi xa tít 

Cuống cuồng xoáy lốc

Cuộc đời ta

 

Ngày cuối tháng một khúc hoan ca 

Mờ mờ, ảo ảo

Như giông như bão

Mà xung quanh lặng lẽ như tờ

Sương thả lạnh vật vờ

Vòng tay xiết mạnh

Một mình ta

 

Ngày cuối tháng

Alo, alo, alo…

Hư vô, hư vô, hư vô

Ô kìa có con chim đang hót

Khúc bình minh  dào dạt

Cựa mình…

 

 N.Đ.T

 

 

 

 

 

 

 


SÓC CHÀM- thơ NGUYỄN ĐỨC THIỆN

nguyenducthien 17 January, 2012 08:44 Thơ Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

             Bỗng trời mưa dai dẳng, không biết làm gì. Mở tư liệu ra coi, thấy bài thơ làm từ năm 1985, khi mới vào Tây Ninh. Có thời làm thơ như thế, 26 năm rồi còn gì…

 

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

SÓC CHÀM*

 

Nhà như những cái chuồng chim

Bầy trẻ cởi truồng đen đúa

Chạy đùa cát bay trắng xóa

Đầu trọc phơi nắng đỏ au

 

Cả chùa mắt đã nheo nheo

Cầu kinh tay gầy gõ trống

Vệt còng nhô lưng áo trắng

Móm mém khấn khứa lầm rầm

 

Cô gái chít khăn vắt ngang

Vú buông đung đưa trước ngực

Xà rông lết lê quết đất

Nụ cười sáng như trăng rằm

 

Chàng trai phơi tấm lưng trần

Đỏ căng ngực phô rắn chắc

Mắt nâu xa xăm vời vợi

Da bóng in soi mặt trời

 

Mùa gặt trống gọi đổ hồi

Cả chùa chống gậy đi trước

Lũ trẻ liềm hái đi sau

Toàn những chàng trai mắt nâu

 

Con gái cái mâm trên đầu

Tô cơm, mắm đồng, khô ruốc

Trẻ con ở nhà nô nức

Chờ bữa cơm mới đầu mùa

 

Bùn lấm xà rông bết bê

Bùn lấm chạt trên khuôn ngực

Bùn vương trên vai trên tóc

Khi chiều buông xuống sóc Chàm

 

Cối gạo chiều hôm cụp cum

Khói vương mái nhà ấp áp.

Trẻ con tụ về ngơ ngác

Như lạc vào cổ tích xưa

 

Ruộng nhà Chàm Ru mới bừa

Ruộng nhà Chàm Xa mới lật

Ruộng nhà Chàm Xá mới phát

Ngày mai đến ruộng Chàm Ly

 

 

Dớ! Về ở chung vui ghê

Mà xưa đưa nhau cả sóc

Rẫy rừng ở đi nheo nhóc

Nhà treo trên những chạc cây

 

Cả chùa nheo nheo mắt cười

Trai cười rung từng tảng ngực

Gái cười vú đưa lúc lắc

Trẻ cười và nhảy tưng tưng

 

Từ ngày xuống ruộng ở chung

Mới vang tiếng cười như thế

Đất như muốn cùng san sẻ

Cũng khẽ cựa mình sinh sôi.

 

NĐT

1985

 



* Những ngày cuối năm 1985, tôi đang xin việc ở Tây Ninh, sống với dì Sáu tại một sóc Chàm, thuộc ấp Thái Vĩnh Đông, phường 1, thị xã Tây Ninh.


GIÁ CỦA NGÀY HÔM QUA- truyện ngắn - NGUYỄN ĐỨC THIỆN ( TIẾP THEO VÀ HẾT)

nguyenducthien 14 January, 2012 08:03 Truyện ngắn Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Minh hoạ của Nguyễn Đăng Phú cho truyện ngắn GIÁ CỦA NGÀY HÔM QUA trên VNQĐ xuân Nhâm Thìn 

  

NGUYỄN ĐỨC THIỆN

GIÁ CỦA NGÀY HÔM QUA

truyện ngắn      

 

Trời mưa suốt đêm. Sáng ra, cơn mưa vẫn ùn ùn kéo tới, mờ mịt trời đất. Những hạt mưa rả rích rơi xuống không lúc nào ngớt. Gió réo ồ ồ trên đồi cây. Những tiếng sấm đầu hè thỉnh thoảng lại rồ lên, rền rền một lát rồi dần dần tắt lịm, nhường cho bầu trời những tiếng rào rào của mưa và của gió. 

      Hiện trường sửa chữa máy biến thế ồn ào, xáo động trong mưa. Những người công nhân mặc những chiếc áo mưa ngắn ngang đầu gối, chiếc mũ cát úp xụp xuống. Nước mưa vẫn vã ướt đầm đìa mặt mũi. Đưa tay lên quệt nước mưa khuôn mặt ai cũng để lại một vết nhỏ của dầu mở và gỉ sắt. Chiếc máy kéo gừ gừ át cả tiếng mưa và tiếng nói của mọi người. Thu đang điều khiển cho chiếc xe gạt ấy lùi dần vào, tiếng của cô lanh lảnh : 

      - Nữa đi, nữa ... nữa ...Bên phải một chút, ối, khéo không sụt xuống hào bây giờ... nữa ... Thôi !

      Chiếc xe dừng lại. Phương tất tả chạy lại phía Thu :

      - Tháo hết “Ê-cu” chưa ? Rồi hả.

      Anh kéo Thu lại đoạn giao thông hào ngay trước cửa ra vào :

      - Thu nhớ điều khiển xe máy kéo tới đây thì  dừng lại ... Tới đây thì phải bật mạnh cho máy trượt qua tấm tôn này để có đà qua hào nhé. Chỉ cần nó sang một mép bên này là ổn. Còn tôi, tôi sẽ điều khiển phía trong để giữ cho máy khỏi sát mép cửa ...

      - Khi cần, anh phất cờ hiệu cho tôi biết ngay, anh Phương nhé ...

      Phương gật đầu. Anh nhảy qua hào kêu to :

      - Bắt đầu đi các đồng chí ơi !

      Họ  bê đoạn dây cáp móc vào thân máy.

      Phương phất cờ hiệu, chiếc xe rồ máy nhích tới. Đoạn cáp căng ra dần. Phía trước xe, Thu xòe hai bàn tay đã bợt nước vì lạnh lên trời vẫy cho xe nhích lên từng tí một. Phía sau xe, Phương cúi sát mặt đất điều khiển những người công nhân giữ cho chiếc máy thật thăng bằng. Hai bên máy, năm bảy người công nhân lăm lăm những chiếc “xà beng” dài thượt trên tay, môi họ mím lại.

      Chiếc máy nhích ra cửa. Nó rùng mình chút xuống, hạ  một đầu xuống mép bậc thềm. Phương phất vội cờ  hiệu, Thu bắt chéo tay. Xe dừng. Thu chạy lại :

      - Gì đấy anh ?

      - Từ từ tí đã, kéo mạnh nó bật về  phía trước mất. Bây giờ Thu cho xe kéo thật từ  từ thôi nhé !

      Xe lại nhích tới. Vết xích của nó bám sâu xuống đất, cầy lên những đường nham nhở. Cỗ máy từ từ  trườn ra. Nó bám được vào mép tôn. Đột nhiên, nó lắc mạnh rồi trượt đi. Miếng tôn theo đà trơn cũng lết mạnh về phía trước. Phương thét lên :

      - Dừng lại ... dừng lại ...

      Không kịp nữa rồi, cả cỗ máy lớn theo đà trơn cứ  thế lướt đi. Chiếc dây cáp chùng lại. Lá tôn bắn vọt ra, miệng hào há toác. Từ phía trước xe, Thu lao nhanh về phía trước máy không kịp tính toán gì. Vừa thấy bóng Thu, Phương choài người xô vào Thu. Cô bật ngã về phía ta-luy bên cạnh. Chiếc máy lướt tới, lao tuột qua người Phương, khi anh vừa bật được ra khỏi đường đi của nó. Những người công nhân bám riết lấy nó.

      Sức nặng của chiếc máy đẩy bật tấm tôn đi. Một  ụn đất của cày lên ngay trước máy. Vậy mà  cả cái máy biến thế vẫn nhích tới. Sức nặng của nó bắt đầu ép vào miệng hào. Bờ hào lở ra ... Những người công nhân lao tới, họ phóng những chiếc xà beng lớn đón lấy đầu chiếc máy, ghìm giữ lấy nó khi nó đã khựng lại và từ từ ấn bẹp mép hào, chút xuống. Những chiếc xà beng đỡ lấy thành máy, nâng lên. Phương hét to :

      - Lấy gỗ ... chống ... nhanh ... không cho nó rục xuống hào...

      Anh nhảy xuống giao thông hào, giơ vai đón một chiếc xà  beng. Anh xoạc chân, nghiến răng chịu đựng.

      Thu và những người công nhân còn lại vác những đoạn xà gồ, nhảy xuống hào. Những đoạn gỗ đầu tiên bị chiếc máy đẩy choãi ra và bật  đổ xuống lòng hào. Thu lại vọt nhảy lên, chạy về đống gỗ. Phương vẫn thét lên, giọng nghèn nghẹt :

      - Cố lên ... Hai, ba, này ... cố lên ...

      Mỗi lần Thu lao tới là một lần Thu nhìn thấy khuôn mặt Phương. Khuôn mặt ấy đã xám lại vì sức nặng quá lớn đè vào. Mái tóc ướt nước mưa bết dính vào mặt. Cánh tay còn lại ghì chặt vào chiếc xà beng ... Thu quên tất cả. Cô ôm những khúc gỗ nhảy xuống hào đặt chống vào thanh cỗ máy. Thu nghe Phương nói đứt đoạn :

      - Cho xe kéo ... kéo ... đi ... cố ... cho nó ... bám thành ... hào ...

      Thu vội chạy đi. Chiếc xe rồ máy kéo đoạn cáp căng dần, căng dần, Thu vẫy tay. Cô nghiến răng lại như chính mình đang bị những chiếc xà beng nghiến vào. Trước mắt cô, chỉ còn hình ảnh Phương nhắm chặt mắt, cằm bạnh ra, hai chân xoạc ra, bàn tay còn lại ghì chặt, chiếc xà beng uốn võng xuống ... Thu vẫy tay. Chiếc xe nhích tới. Cô muốn nó nhanh, nhanh nữa. Mỗi một mắt xích xe bám xuống đất cô có cảm giác lâu bằng một thế kỷ ...

      Cỗ  máy xô mấy chiếc xà gỗ lệch đi. Nó  lao bịch đầu vào bờ hào bên này, khựng lại một chút rồi ủi cả lớp đất bờ hào trườn lên. Thu bắt vội cánh tay. Chiếc xe đỗ lại. Cỗ máy kềnh càng nằm dắt qua hào, lầm lì, bướng bỉnh. Những chiếc xà beng rút ra. Phương nắm lấy đầu xà beng toan lôi ra. Nhưng anh không đủ sức nữa, mắt anh hoa lên và từ từ qụy xuống. Anh chỉ kịp nghe tiếng Thu gào lên :

      - Anh Phương – Một bàn tay ướt lạnh mềm mại  đón lấy Phương… 

      III

      Thu đến bệnh viện thăm Phương. Chiếc máy biến thế  đã sửa chữa xong, Thu mới có được phút rảnh rang này.

      Trời chiều, bầu trời mùa hè vẫn rộng bao la. Vài áng mây hồng rực ở phía mặt trời đang khuất dần dưới núi xa. Bầy sáo líu tíu kéo nhau về đậu đen cả khóm tre ven đường. Một vệt khói ở ống khói lò cốc trải ra thành một vệt ngang trên nền trời. Gió lộng. Thu để mặt mái tóc mình bay lòa xòa trên mặt. Đôi chân cô lúc gấp gáp bước, lúc chần chừ lưỡng lự.

      Mình sẽ nói gì với anh ấy ? Xin lỗi anh về những ngày sống vừa qua ? Mình có lỗi gì mà xin ! Mình sẽ bảo anh : “Bây giờ em lại hiểu thêm anh” ! Anh ấy biết điều ấy quá đi chứ. Lúc nào mình chẳng hiểu anh ấy. Anh ngày xưa, anh ngày nay. Có chăng, Thu chỉ chưa biết về cánh tay đã mất đi của anh. Nhưng anh lại hỏi về sự mất mát thiệt thòi trên cơ thể ấy. Mình sẽ hỏi anh ấy về sức khỏe ? Đơn giản thế thôi ư ? Những người đồng đội như anh Thông, anh Hoài, anh Sơn, cô Thoa, cậu Quý ... ai chả hỏi anh ấy được một câu về sức khỏe. Hay là hỏi về bà mẹ anh ấy, bà mẹ đã ở vậy nuôi con ngay từ hồi còn trẻ, cho con ăn học nên người, rồi lại vui vẻ tiễn con đi chiến trường xa. Phải rồi, ngày xưa Phương vẫn kể với Thu về mẹ, mỗi lần mỗi chuyện khác nhau. Bà cụ chắc đang bận việc ở quê, anh ốm, cụ không ra thăm được. Thế còn chuyện mình ...

      Người nữ y sĩ đón Thu ở cửa phòng Phương nằm. Chị dặn Thu :

      - Anh ấy đang ngủ. Ngủ được là tốt. Cố  gắng chờ anh ấy dậy đã nhé !

      Rồi chỉ nhép miệng :

      - Khổ. Vết thương cũ lại đau. Mấy mảnh xương gãy chưa bó lại cẩn thận ... Lại thêm sốt rét nữa. Trước hôm đó, anh ấy đã tới đây khám lại ... Chúng tôi khuyên anh ấy nên đi điều dưỡng  ít ngày. Thế mà chẳng chịu nghỉ cho. Gan ghê gớm cô ạ. Vết thương đau là thế mà chỉ cắn răng, nhăn mặt, cấm có một tiếng kêu nào ...

      Chị  dọn lại cái mặt tủ con của bệnh viện ngổn ngang nào trứng, nào chuối, nào chai lọ. Chị thong thả  tiếp :

      - ... Cách đây mấy năm, người ta đưa anh ấy đến đây trong một cơn sốt rét đến mê sảng. Hễ cứ mê là anh ta hét toáng lên, chủi rủa đến thậm tệ một kẻ thù nào đó. Vậy mà khi tỉnh táo, hỏi anh về chuyện ấy, cấm thấy anh nói gì. – Ấy chết, cô ngồi tạm xuống đây có một chiếc ghế, chị em mình ngồi chung vậy – Mãi sau này, có một anh bạn ở đơn vị cũ về thăm anh ấy đúng hôm anh ấy lại đau lại vết thương ở cánh tay chúng tôi mới nghe được chuyện về anh. Chị em mình ở ngoài này chả biết được bao nhiêu về cuộc chiến đấu của các anh ấy trong kia. Nghe anh bạn anh ấy kể chỉ thấy xúc động thôi cô ạ. Các anh ấy chốt ở cao điểm 30 nào đó ở Thừa Thiên. Chúng nó đánh cả ngày không cướp được chốt của anh ấy. Nhưng đến lần thứ năm thì chúng lên được. Anh ấy đã bị thương ở cánh tay phải, rút lui không kịp anh ấy ngất lịm đi. Tỉnh lại, anh ấy đã nằm trong tay đồng đội. Bằng sức mạnh của lòng căm thù, đồng đội của anh ấy đã xông lên cướp chốt, cứu được anh ấy ... Thôi, cô ngồi đây với anh ấy một lát nhé, góc kia có người gọi tôi. Lát tôi sẽ quay lại. Tỉnh dậy, cô cho anh ấy uống chút nước chanh cho đỡ háo nhé ! ...

      Chị  y sĩ đi rồi, Thu ngồi lặng lẽ nhìn Phương. Câu chuyện của chị ấy làm cho anh Thu gần lại với anh bao nhiêu. Thu nhìn mãi, nhìn mãi vào khuôn mặt bỗng trở  nên gần gũi hơn bao giờ hết, gần gũi hơn cả  ngày xưa ở Trị Thiên nữa. Khuôn mặt ấy đã hồng hào trở lại. Cặp môi hơi hé như cười làm cho cái núm tròn trên cái cằm đầy đặn lúc ẩn, lúc hiện. Chắc anh ấy đang thấy gì thú vị lắm trong mơ. Cô giật mình khi nghe anh nhắc tới tên mình trong giấc mơ ấy. Cái chăn tụt xuống. Cô đỡ lấy, tém xuống lưng anh. Nhưng sự động chạm nhẹ nhàng ấy đã làm cho anh tỉnh giấc. Sau cái nhìn ngỡ ngàng anh bỗng reo khe khẽ :

      - Thu !

      Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi anh, nụ  cười đậm đà hơn cả khi mơ. Thu chẳng biết nói năn sao ... Rồi như chợt tỉnh, giọng anh bỗng khô lại :

      - Sửa xong máy chưa Thu ?

      - Xong rồi anh ạ !

      - Có kịp theo tiến độ ra gang không ?

      - Kịp anh ạ  ...

      - Quý nó vẽ xong mạng lưới điện chưa ? Anh Hoài bắt tay vào công trình chống ẩm ở lò  “Pherô” chưa ? Sơn đã xong việc trung tu băng tải lò cốc chưa ? ... Khổ ! Bao nhiêu công việc mà tôi cứ nằm mãi đây thế này ...

      Thu vội nói :

      - Anh cứ yên tâm điều trị cho khỏe, công việc  ở nhà đã có anh Hoài, và cả các anh ấy nữa.

      Một lúc lâu im lặng, giọng Phương lại nhẹ nhàng cất lên :

      - Thỉnh thoảng vết thương lại đau ...

      Thu nhớ lại buổi tối hôm trước, lúc Phương đến, hôm  đó anh ấy tái mặt đi, toàn thân rung lên và bàn tay còn lại ôm lấy một bên vai !

      Thu cắt chanh, pha nước. Cô đặt cốc nước vào tay Phương :

      - Anh uống nước !

      - Cảm ơn Thu – Anh uống ngon lành. Anh trao cái cốc lại cho Thu, nhìn sâu vào mắt Thu – Cảm ơn Thu đã đến ...

      Thu xúc động thật sự. Cánh tay đã mất. Công việc anh làm. Anh khác xưa bao nhiêu !

      - Tôi không ngờ – Phương chậm rãi tiếp –  Tôi không ngờ trong đời tôi lại có một lần hèn nhát đến như thế.

      Phương lại im lặng. Thu còn biết nói gì với Phương lúc này. Bấy lâu nay, Thu càng tránh né anh, công việc càng đưa Thu lại gần anh. Chính bởi công việc, không biết tự lúc nào, Thu bắt đầu tìm thấy lại Phương ngày mới yêu nhau.

      Phương thở thật mạnh và câu nói bật ra sau cái thở  ấy :

      - Sau ngày ấy, tôi đi ...

      Thu vội vàng giơ tay cản lại. Đôi mắt cô tha thiết nhìn Phương, đôi mắt ấy như nói với Phương :”Đừng, anh đừng kể nữa, em hiểu …”

      Trời tối dần. Từ phía nhà máy một vùng trời bỗng hồng rực rỡ. Mắt Phương sáng lên :

      - Lò thép hoạt động rồi, Thu ơi.

      Gió  ùa vào phòng. Hương hoa nhài ở đâu cũng ùa vào theo thơm dịu. Thu muốn chạy ra tìm hái cho Phương chùm hoa mà hai người cùng yêu, cùng thích. Phương cản lại, anh nắm lấy tay Thu :

      - Đừng, Thu. Tự hương hoa sẽ đến với chúng mình mà.

      Bàn tay Thu nằm gọn trong tay Phương. Bàn tay còn lại ấy thô, nhám và ấm áp quá. Mặt Thu nóng lên. Năm trước cô đỗ tại nắng lửa và gió Tây Trị - Thiên. Còn bây giờ ...

      *

      *   *

      - Chuyện ấy xảy ra từ lâu lắm rồi, ngày tôi còn làm việc. Bây giờ đã hưu trí rồi. Kể lại chuyện này mà tôi vẫn bị làm sao ấy.

      Có  tiếng từ phía nhà trong vọng ra:

      - Làm sao hả anh? Chúng mình hiểu nhau quá rồi.

      - Thu đấy! Chúng tôi đã làm đám cưới sau đó ít lâu… Khi làm căn nhà này, tôi ráng làm một mảnh vườn nhỏ trồng hoa. Cây hoa đầu tiên tôi trồng xuống ấy là hoa nhài… Có cái muốn quên củng không thể quên được. Giá mà không có một chút của hôm qua…

      Người đàn ông kể vậy! 

Nguyễn  Đức Thiện

 

  

 

 

 

 


GIÁ CỦA NGÀY HÔM QUA- truyện ngắn - NGUYỄN ĐỨC THIỆN ( TIẾP THEO)

nguyenducthien 12 January, 2012 16:58 Truyện ngắn Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Trang 1 của truyện ngắn GIÁ CỦA HÔM QUA  in trên Văn nghệ quân đội số NGUYỄN ĐỨC THIỆN

xuân Nhâm Thìn.

 

 

GIÁ CỦA NGÀY HÔM QUA

Truyện ngắn      NĐT

   II

      Thời gian cứ thế trôi đi. Thu sống một chuỗi ngày nặng nề. Chưa lần nào Phương tìm cách gần Thu, và  Thu cũng chưa lần nào chuyện trò với Phương. Thỉnh thoảng bất đắc dĩ hai người mới trao đổi với nhau vài lời thuần tuý chuyện công tác. Thu không hỏi Phương về đây công tác từ bây giờ. Chuyện Thu về học ở đại học Bách Khoa thế nào Phương cũng chưa biết.

      Nhưng dù sao cuộc sống hàng ngày của Phương vẫn diễn ra trước mắt Thu. Dù muốn hay không Thu vẫn dần dần nhận biết được những điều đó : một động tác vụng về của Phương với cánh tay còn lại, chiếc áo bộ đội cũ sứt chỉ cầu vai, và một lần Thu đã thấy Phương trải bản vẽ xuống nền nhà để kẽ những vạch thẳng với một bàn chân giữ thước và bàn tay trái cầm bút. Thu đã thấy bàn tay trái của Phương lần giở từng trang sách trong lúc cặp mày nhíu lại, suy nghĩ tìm tòi … Những lần ấy, Thu muốn đến làm một cái gì đấy giúp Phương. Nhưng thế nào ấy, Thu không sao thắng nổi sự e ngại và mặc cảm của lòng mình. Cô chỉ còn biết nhìn Phương bằng con mắt thương thương. Thỉnh thoảng Phương đã bắt gặp đôi mắt ấy, anh vội ngoảnh đi, mái đầu cúi sát hơn xuống một cuốn sách hay một bản vẻ nào đó. Khi vắng Thu, thỉnh thoảng Phương có đùa, tiếng cười của anh vang đi rất xa. Nhưng anh vẫn tránh né Thu.

      Thu thấy ở Phương có rất nhiều đổi khác. Anh trầm tính và chín chắn hơn xưa rất nhiều. Anh thường nói bằng một giọng chắc nịch, không cầu kỳ và ít lời thừa :

      - Hôm nay Thu đi kiểm tra thiết bị. Chú ý theo dõi bộ phận sửa chữa đầu máy. Ở đấy họ đang kêu thiếu máy hàn điện. Thu thử bàn với họ xem có cách nào khắc phục được không?

      - Mười giờ anh Sơn xuống điều độ xem tình hình cái “CE” ra sao. Sửa xong chưa, bao giờ xong ...

      Mọi người răm rắp theo anh. Công việc diễn ra trôi chảy.

      Ban đầu Thu tưởng anh khô khan hẳn đi. Nhưng không, anh vẫn chăm chút tới mọi người. Anh giúp Thoa tìm ra con số đúng của một chi tiết thiết bị và giúp cô sắp xếp lại cái bàn làm việc vốn rất bề bộn của cô. Anh tìm mua cho Quý mấy cái bút chì số hiệu 6B. Anh kẻ lại mấy chữ cái đánh dấu ô kéo các loại bản vẽ giúp Sơn, Thông, Hòa… Anh làm những việc ấy mà không nói. Với Thu, khi cùng Phương đọc một phương án, một bản vẽ, Thu có cảm giác anh nói với Thu: “Việc ấy cần đấy, làm gấp đi Thu ạ !”. Thu chờ ở anh một lời nói bóng gió xa xôi về những ngày chiến đấu của Phương mà tuyệt nhiên không bao giờ có.

      Dịp này, cả nhà máy bước vào chiến dịch khôi phục máy móc các loại cho việc luyện thép, một công nghệ mà từ trước đến nay chưa từng làm. Phương bắt đầu ít ở phòng hơn. Anh giao việc hàng ngày cho mọi người xong là tong tả xuống các cơ sở. Tất cả mọi người bắt tay vào việc say sưa như trước đây Thu cùng đồng đội chuẩn bị cho một trận đánh mới.

      Thu cũng nhận một công trình. Đó là việc sửa chữa máy chế biến 35 ki-lô-vôn ở khu Y.

      Sáng nay, Thu ra thăm thực địa. Chiếc máy biến thế đặt ở một vị trí thật oái ăm : ba phía là đồi, phía còn lại là một bức tường chắn ngang chỉ hở ra một khoảng trống không lấy gì làm rộng lắm. Chiếc máy biến thế này đã từng bị hỏng sau một trận bom của giặc Mỹ ngày xưa. Một mình Thu vòng qua vòng lại bên chiếc máy biến thế. Thu đã thử đặt ra một loạt phương án mà vẫn băn khoăng chưa quyết bề nào. Chợt Thu dừng lại : “Phải đưa nó ra vị trí rộng rãi mới xử lý được…”

      Đúng lúc ấy thì Phương đến.

      Từ  xa Thu đã nhận ra anh. Đôi chân bước vội vàng. Cánh tay còn lại vung vẩy. Ống tay áo rộng không được giắt lại bay lất phất. Đôi vai anh lệch hẳn đi. Dáng đi hấp tấp càng làm anh thêm tội nghiệp.

      Tới nơi, anh gật đầu :

      - Thu đấy à ?

      Thế  rồi không nói gì nữa, anh mở chiếc thước rút bắt đầu đo đo, tính tính. Mãi một lúc sau, anh mới lại hỏi Thu :

      - Thu tính sao với cái máy này ?

      Từ  ngày về ban kỹ thuật này chưa lúc nào Thu lúng túng bằng lúc này. Bấy lâu nay Thu đã phải nén mình để  ít cười đùa hơn. Ở nơi đông đúc, Thu còn có  thể giữ nghiêm nét mặt trao đổi công việc với Phương, hoặc dễ dàng lảnh tránh Phương. Còn lúc này, chỉ hai người, Thu lúng túng dù chỉ là trao đổi công việc. Ngập ngừng, Thu nói :

      - Tôi ... chưa có phương án.

      - Phải đưa nó ra ngoài khỏi vị trí này ...

      - Tôi cũng nghĩ thế !

      - Có thể cả dây lõi cũng đứt.

      - Có lẽ, tôi chưa xem kỹ được.

      ...

      Cứ  nhát gừng thế, hai người trao đổi với nhau những lời khô khốc:

      - Thu tính đưa ra bằng cách nào ?

      - Tôi sẽ suy nghĩ thêm.

      - Gấp lắm rồi đấy Thu ạ...

      - Vâng ... tôi hiểu.

      “Sao anh ấy không hỏi gì mình về riêng tư ? Sao anh ấy không một lời cho một sự minh chứng ? Sao anh ấy không hỏi về những ngày sống nặng nề này ?” Thu cứ tự hỏi thầm như thế và mong có một áp lực nào đó kéo gần anh lại với Thu dù chỉ là công việc để hai người có thể làm việc thoải mái với nhau, không phải ở không khí tẻ nhạt thế này.

      Phương bước ra ngoài phạm vi đặt máy. Anh chợt đứng dừng lại và xoay người nhìn vào bức tường che chắn. Anh gọi Thu :

      - Thu này, Thu có nhìn thấy vệt đen trên bức tường này không ? Đây này ! ... Trong những ngày chống chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ, đây là bức tường bảo vệ. Vào một ngày chiến đấu ác liệt, kẻ thù đã ném bom xuống đây, lửa bom bắt vào đầu biến thế. Chiếc máy biến thế này bốc cháy. Biết có sự cố, người công nhân vận hành bảng điện chỉ kịp cắt mạch điện rồi nhắm hướng bom nổ và nơi có chiếc máy này mà lao tới. Lúc đó, ngọn lửa đã bốc lên rất cao, anh ấy đã lăn xả vào cứu chữa. Ngọn lửa vừa tắt thì cũng vừa một đợt bomnữa vội xuống. Hơi ép của bom hất anh văng mạnh vào tường khi anh chưa kịp nhảy xuống giao thông hào này. Anh ấy đã hy sinh và để lại vệt máu trên bức tường này đây ...

      Lắng đi một lát, Phương tiếp :

      - Tôi về đây, bài học người ta giảng cho tôi đầu tiên là về cái chết của người công nhân dũng cảm này ...

      Anh chợt nghiêm trang nói với Thu :

      - Hãy chọn một phương án tốt nhất, nhưng đừng phá  bức tường này. Bây giờ nó không còn là bức tường che chắn nữa mà nó là một tấm bia ghi công người anh hùng, một tấm bia kỷ niệm.

      Giọng anh lắng hẳn xuống :

      - Mà ... mỗi kỷ niệm là một bài học sâu sắc. Dù đó là kỷ niệm thành công, mất mát, hay chua sót ...

      Khuôn mặt anh già đi. Mấy nét nhăn như vết rạn chân chim hằn xuống, sâu hơn. Anh hối hả bước đi, không kịp chào Thu ...

      *

      *    *

      Lời khuyên của Phương và hình ảnh Phương làm Thu đêm nay trằn trọc. Cô ngồi dậy, bật đèn, bật tung cánh cửa sổ cho mát rồi ngồi vào bàn làm việc. Những con số nhảy múa trước mắt cô : “Cao 3,5 mét, chiều dài ... mét, chỗ rộng nhất ... mét, cửa ra vào ... mét, hào rộng ... mét đưa ra, không phá tường ...”. Trong óc cô, một loạt phương án đặt ra. Sửa tại chỗ, phải làm nhà che tạm khi phá mái nhà cũ, phải mất hai tháng mới xong. Không được. Phá mái nhà, dùng cần cẩu kéo ra. Không được. Cần cẩu vào được tới nơi còn khó thì lúc đưa ra còn khó tới đâu. Dùng pa-lăng xích rút lõi tại chỗ. Không được ... Chẳng lẽ dứt khoát phải phá bức tường, lấp hào rồi dùng con lăn đưa ra. Hết bao nhiêu công, bao nhiêu ngày vào đây. Mà bức tường ấy còn là kỷ niệm của người đã hy sinh để bảo vệ chiếc máy. Phá đi ... anh ấy không muốn. Và bản thân Thu cũng không muốn. Ngày xưa, ở chiến trường Thu đã từng nâng niu, trân trọng dù chỉ là những vật kỷ niệm cỏn con của đồng đội đã vĩnh viễn đi xa. Ngay cả anh Quang, trong trận đầu đi chiến đấu, anh chẳng để lại gì lúc hy sinh, có chăng chỉ là bóng dáng to lớn che khuất cửa hầm hôm ấy. Vậy mà hôm nay Thu vẫn nhớ ...

      Thu đứng dậy đi lại trong căn phòng chật hẹp của mình. Lát sau, cô chống một bàn tay vào cằm, đứng dựa vào bàn, suy nghĩ. Dòng suy nghĩ đứt ngang khi cô  nhìn thấy cái lọ hoa bé tí xíu ngày xưa Phương làm cho Thu mà Thu vẫn cố tình giữ lại làm kỷ niệm của mối tình đã mất. Đã mấy lần cô định bỏ nó đi, nhưng rồi cô không đủ sức làm việc đó. Với Phương, cô muốn quên đi nhưng với kỷ niệm thì chưa làm sao Thu quên được. Bây giờ, Phương sống ngay cạnh Thu vừa có gì xa lạ, lại vừa có gì quen thuộc. Ngần ấy ngày gần nhau, hôm nay anh mới nói được một câu về kỷ niệm một cách vất vả, vội vàng...

      Có  tiếng gõ cửa :

      - Ai đấy ! – Thu hỏi.

      - Thu còn thức đấy chứ ? Xin lỗi, tôi vào được không ?

      “Anh ấy!”. Thu do dự, rồi bước ra mở cửa. Vừa bước vào Phương vội nói :

      - Xin lỗi ! Tôi thấy cần bàn ngay kẻo quên. Tôi định thế này : Ngày mai cô cho triển khai đưa máy biến thế ra đi. Dùng máy kéo C một trăm kéo ra, lợi dụng cần trục 10 tấn rút lõi. Tất cả công việc ấy chỉ mất một ngày. Năm ngày tập trung anh em công nhân làm cả ba ca là ta đã sửa xong rồi. Thu tính sao ?

      - Anh thức đến tận bây giờ ?

      - Quen rồi Thu ạ. Vả lại rất cần, không có điện thì không thể ra gang được.

      Một phút im lặng. Sau công việc hình như hai người không còn chuyện gì để nói với nhau nữa. Thu bối rối. Phương lặng lẽ nhìn những chồng sách của Thu ở trên bàn. Một lát sau Phương mới nói tiếp :

      - Phòng tổ chức cán bộ vừa gặp tôi về việc Thu xin chuyển sang bộ phận khác ... – Anh ngừng một lác  -Thu nghĩ lại xem, ở đây còn bao nhiêu công việc. Thu có thể ghét tôi, nhưng ở ban này còn có bao nhiêu người để Thu quý mến, gần gũi, còn có bao nhiêu công việc để Thu bỏ nhiêu công sức và hiểu biết vào đấy. Là kỹ sư điện mà Thu muốn tách ra khỏi nơi trung tâm mọi công việc của điện này ... Thu nghĩ lại xem ...

      Thu im lặng nghe. Quả thật những ngày sống, làm việc  ở ban này. Thu luôn luôn có một cảm giác bứt rứt khó chịu về Phương. Thà rằng hai người ở hai nơi, khuất đi lại dễ. Đằng này, hàng ngày gặp nhau. Mà Thu thì vẫn không sao xóa được mặc cảm. Ngay lúc Phương đặt chân vào đây, Thu vẫn có cảm giác khó chịu. Chỉ đến lúc anh nói xong mấy lời về công việc và biết anh thức khuya vì nó, lòng Thu mới dịu đi chút ít. Thu biết, việc xin đi nơi khác của mình là chẳng có ý nghĩa gì hết. Sẽ có cả những người cho rằng Thu chạy trốn công việc đang bề bộn ở đây. Nhưng ...

      Phương dừng mắt trước cái lọ hoa bé nhỏ.

      - Thu vẫn giữ được cái này à ?

      - ...

      - Thu cho tôi xin lại ...

      - Không !

      - Nó không là cái gai chọc vào mắt Thu sao ?

      - Mỗi một kỷ niệm có bài học của nó –  vô tình Thu nhắc lại lời nói khi chiều của Phương ...

      Phương nhìn vào mắt Thu, anh muốn nói một điều gì đấy. Nhưng rồi anh chỉ thở dài :

      - Tôi về ... Thu ... Mai tôi ra hiện trường sớm !

      Đôi chân anh do dự một lát. Đột nhiên mặt anh bỗng tái đi. Bàn tay đặt ở trên bàn rung lên. Cả cơ thể anh run lên. Anh hấp tấp bước ra cửa. Bàn tay trái ôm lấy bên vai không còn cánh tay ...

 

 

(còn nữa)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


1 2 3 ... 63 64 65  Sau»
1 2 3 ... 63 64 65  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)